1. Vờ như [Am] đã quên, [B7] mùa đông [Em] lạnh lắm
Ngoài kia [Am] mưa vẫn [B7] rơi trên con đường [Em] nào
Vờ như [Am] đã quên, [B7] rằng đêm [Em] quạnh vắng
Và em cứ [Am] bước đi mang con [B7] tim lạnh [Em] băng
ĐK: Mùa đông sẽ [Am] mãi, sẽ mãi quanh [D] em
Mùa đông tuyết [B7] giá đã khoá lấp trái [Em] tim
Vì anh đã [Am] hết, đã hết yêu [D] thương
Về trong nước [B7] mắt phố vắng thấy [Em] vắng hơn
Và anh sẽ [Am] mãi, sẽ mãi không [D] quên
Tình ta đã [B7] chết, đã mãi mãi [Em] chết đi
Ở nơi xa [Am] ấy vui vầy những [G] đêm
Nên [C] ngườ đã vô [Am] tình bỏ [B7] mặc mùa [Em] đông
Ở nơi xa [Am] ấy vui vầy những [G] đêm
Nên người [C] có biết [Am] rằng [B7] em khóc mùa [Em] đông
2. Đêm nay như [Am] đứng yên như [B7] gieo thêm lạnh [Em] vắng
Khi anh đã [Am] cố quên bao nhiêu [B7] mùa êm [Em] đềm
Em về trong [Am] xót xa [B7] tim [Em] quặn thắt
Khi tình đã [Am] chết đi, tim anh [B7] thương gì [Em] không?