Cuồng [F] phong đã dần [C] đẩy chúng ta chia [Dm] xa
Và [Bb] anh đã quá [C] quen có em ở [F] bên
Từ [Bb] đây hai chúng [C] ta không thể ở [Am] cạnh dù còn yêu [Dm] nhau
Như [Bb] hoa dành dành xa [C7] cách cỏ [F] dại.
Cỏ dại đang héo [Bb] khô, sao xứng [C] đáng với một nhành [Am] hoa
[Dm] Đợi em khi đầu [Bb] đông, giờ gió [C] hạ anh vẫn ở [F] đây
Người quay lưng rời [Bb] đi, ta đã [C] không thể nào trở [Am] lại như [Dm] trước
Anh [Bb] sẽ là người chúc phúc cho em sau [C7] này.
Cỏ dại đang héo [Bb] khô, sao xứng [C] đáng với một nhành [Am] hoa
[Dm] Vì anh không đủ [Bb] tốt, để chở [C] che khi em cạnh [F] bên
Chẳng còn anh ở [Bb] đây, em đã [C] có bao giờ cảm [Am] thấy nhớ [Dm] anh
Anh [Bb] sẽ là người chúc [C7] phúc cho em sau [F] này.