1. Phật từ bi luôn soi [F] sáng dẫn lối cứu độ muôn [G] loài
Mà vì lòng ta thờ [Em] ơ, ái ố si mê phủ [Am] mờ
Đường vàng chân lý đón [F] chờ, còn mình cứ mãi mộng [G] mơ
Chọn con đường vương sầu [C] nhớ ngủ vùi thân tâm xác [E] xơ
Phật độ mà người không [F] thấy, cứ mãi mê lầm đắm [G] chìm
Từng lời kinh thiêng dần [Em] xa, chẳng biết đâu là chánh [Am] tà
Để rồi Phật đang rất [F] gần, mà mình cứ ngỡ thật [G] xa
Để cho tình thương vụt [Am] qua vội vàng
2. Ngày mình vui trong êm [F] ấm chẳng nghĩ ơn này do [G] Phật
Mà vì sao trong niềm [Em] đau, cứ khóc than kêu trách [Am] Phật
Kìa hồi chuông vang tiếng [F] dài, nguyện người tỉnh giấc mộng [G] say
Tìm quay về nơi bờ [C] giác, một lòng đường tu bước [E] đi
(Phật luôn từ bi chờ [C] đón, độ người thành tâm bước [E] đi)
Phật là bậc thầy cao [F] quý thế giới muôn loài tôn [G] thờ
Lòng thành ngợi ca ngày [Em] đêm, với trái tim không bến [Am] bờ
Nguyện người xin chớ hững [F] hờ, tìm về chánh pháp vẹn [G] nguyên
Cùng dâng đời bao lời [Am] ca thiện lành
[F] Ah a a á [G] à, hà ha [Em] há. Ha há ha hà há [Am] hà
Hà [F] há hà ha há [G] ha. Há ha há ha [Em] ha hà [E] ha