Một mình em cô [F] đơn lầm lũi trong bốn bức [G] tường
Gặm nhấm vết thương về [Em] anh về những tổn thương của [Am] anh
Đã quá nhiều lần [Dm7] em suy nghĩ để kết thúc cuộc [G] đời
Nhưng lý trí nên lại [C] thôi.
1. Một cơn sóng [F] lạ ập đến giữa chúng [G] ta
Nỗi buồn như vỡ [Em] òa như cơn mưa vội [Am] vã
Anh đến rồi lại [F] đi mang theo những tâm [G] tư
Của người ở [C] lại.
2. Và điều em bất [F] ngờ là ngần ấy [G] năm
Anh thực sự chẳng [Em] còn thương em như ngày đầu [Am] tiên
Vết thương này rỉ [Dm7] máu nỗi đau này ai [G] thấu
Cho ngày [C] sau.
ĐK:
Đừng ôm lấy cảm [F] xúc đau đớn day dứt trong [G] lòng
Chẳng có mấy ai bận [Em] tâm về những điều không quan [Am] trọng
Vì anh đâu mảy [Dm7] may để nghe điều em tâm [G] sự
Nước mắt em lại [C] rơi khi mùa đông ghé tới.
Một mình em cô [F] đơn lầm lũi trong bốn bức [G] tường
Gặm nhấm vết thương về [Em] anh về những tổn thương của [A7] anh
Đã quá nhiều lần [Dm7] em suy nghĩ để kết thúc cuộc [G] đời
Nhưng lý trí nên lại [C] thôi.
2. Và điều em bất [F] ngờ là ngần ấy [G] năm
Anh thực sự chẳng [Em] còn thương em như ngày đầu [Am] tiên
Vết thương này rỉ [Dm7] máu nỗi đau này ai [G] thấu
Cho ngày [C] sau.
ĐK:
Đừng ôm lấy cảm [F] xúc đau đớn day dứt trong [G] lòng
Chẳng có mấy ai bận [Em] tâm về những điều không quan [Am] trọng
Vì anh đâu mảy [Dm7] may để nghe điều em tâm [G] sự
Nước mắt em lại [C] rơi khi mùa đông ghé tới.
Một mình em cô [F] đơn lầm lũi trong bốn bức [G] tường
Gặm nhấm vết thương về [Em] anh về những tổn thương của [A7] anh
Đã quá nhiều lần [Dm7] em suy nghĩ để kết thúc cuộc [G] đời
Nhưng lý trí nên lại [C] thôi.
Một mình em cô [F] đơn lầm lũi trong bốn bức [G] tường
Gặm nhấm vết thương về [Em] anh về những tổn thương của [A7] anh
Vì dưới ánh hoàng [Dm7] hôn là những tia sáng rạng [G] ngời
Và đi tiếp cuộc đời [C] mới.