Đôi [C] khi trong ánh nến lung linh còn nghe niềm riêng lên tiếng
Đâu [F] đây thấp thoáng bóng linh [C] thiêng về gọi người từng đêm mòn [G] mỏi
Vì còn [C] đó những mất mát lâu [G] rồi, dòng đời vẫn trôi mộng đời đã [F] vơi tiếng [C] cười
Mà lòng [G] buồn tôi chia với [C] ai? [F] Thôi! Về trên những phôi phai
[C] Về nơi cuối chân mây một mai quên hết không [G] hay.
Mặc chuyện đời dối gian chờ ngày hóa [C] thân một mình thở than.
Từ [C] đó hoa không còn nở và lòng tôi vỡ [F] nát héo khô rồi tin [G] yêu ngày [C] xưa.
Rét mướt co ro giữa bão tố đầy [F] trời người
khóc thương [C] người, nghìn đời mang theo nước mắt
[F] Ôi! Tôi không [C] quên từng dòng máu [F] thắm nhuộm ướt cao [C] sang.
Đem khăn [F] tang lót đường nhung [G] gấm, khói hương [C] tàn thơm trái tim khan.
Cho tôi [C] quên tiếng nói nhân gian, về đây nhìn ra thân thế.
Tôi [Dm] nghe có buốt giá trong [C] tim mình thì thầm giọt đau còn [G] mới
Người ngồi [C] xuống dưới bóng mát vô [G] thường
Nhìn đời dửng dưng rực màu vết [Dm] thương trong [C] hồn
Từng ngày [C] buồn theo nhau chẳng nguôi [Dm]
Tôi về trên phố ngây ngô mềm [C] môi ca hát vu vơ
Rượu cay ướt áo chưa [G] khô tìm lại mình nhắc tên gọi tình ngủ yên chờ ngày lãng [C] quên.
[G] Hát bên trời lãng [C] quên, [G] hát bên trời lãng [C] quên
[G] Hát bên trời lãng [C] quên, [G] hát bên trời lãng [C] quên