Trăng đã [Am] lên, trăng đã lên, hương ngát thơm bao u huyền vườn thu thiết [Em] tha
Trăng sáng [B7] soi [E7] trên lá [B7] hoa dâng nhớ [E7] bao câu mong chờ nhạc xưa đã [Am] qua
Xa xôi rồi [A] nhớ [Dm] thương, ai mong [G] chờ vấn [C] vương
Riêng có [Bb] ta [A] tim xót [Dm] xa, luyến thương [F] bao khúc ca [E7] xưa đã phai [Am] nhoà
Bạn lòng [Am] ơi, đã bao [G] đêm thức trông [F] trăng sáng long [E7] lanh
Nhìn dòng [Am] sông nước trong [G] xanh cuốn trôi [F] nhanh giữa đêm [E7] thanh
Sông mong [Bm] chờ nhớ bao khúc [A] nhạc thắm, nay còn [E7] đâu nữa, đã quá [A] xa.
Và từ [Am] [Am] đây, mỗi khi [G] nghe khúc ca [F] xưa lúc gió [E7] mưa
Thì lòng [Am] ta thấy xót [G] xa nhớ thiết [F] tha phút đã [E7] qua
Ðã phai [Bm] nhoà hết, hoa xưa [A] tàn hết, nhưng ngàn [B7] thu mãi trong tim [E7] ta.
Thu đã [Am] qua, bao lá hoa, theo gió bay, bay quây quần rụng theo gió [Em] đưa
Mây vẫn [B7]xanh, [E7] trăng vẫn [B7] thanh,
nhưng thấy [E7] đâu khúc ca đẹp nhạc êm thắm [Am] tươi.
Ai xa vời [A] có [Dm] hay bao nhiêu [G] ngày gió [C] bay
Bao lá [Bb] khô, [A] theo gió [Dm] thu rớt trên [F] đôi mắt đôi [E7] môi khóc mong [Am] chờ
Nhớ thắm [Dm] thiết thương ngàn [Am] kiếp
khắc bên [B7] tôi bao khúc [E7] nhạc vàng đêm [Am] nao
Gió cuốn [Dm] gió lá vàng [Am] úa, nhưng ai [E7] đâu có thấu được lòng [Am] ta.