ĐOẠN 1 :
Đêm dài tăm [Dm] tối, đường [Gm] về thênh [Dm] thang
Ngước nhìn lên [Bb] cao, mây [C] mù giăng [A7] lối
Nghĩ về ngày [Dm] xưa, lòng [Gm] đầy tiếc [Dm] nuối
Tay trắng hôm [Bb] nay, trách [A7] phận lạc [Dm] loài.
ĐOẠN 2 :
Cuộc đời như [Dm] gió, lòng [Gm] người phôi [F] phai
Nghĩa tình hôm [Bb] qua, nay [C] thành cát [A7] bụi
Tiếng thở dài [Dm] vang, giữa [Gm] trời đêm [F] vắng
Sóng gió cuộc [Bb] đời, biết [A7] về nơi [Dm] đâu...
ĐIỆP KHÚC :
Kiếp người vô [Bb] thường, hợp [C] rồi lại [F] tan [Dm]
Kiếp người vô [Gm] thường, mình [A7] ta vẫn [Dm] đi.
Đời là hư [Bb] ảo, chẳng [C] gì mãi [F] mãi [Dm]
Đời là hư [Gm] ảo... [A7] rồi cũng tan [Dm] thôi.
ĐOẠN 3 :
Lời thề xưa [Dm] cũ, giờ [C] tựa gió [F] bay
Ngoảnh mặt quay [Bb] lưng, hóa [A7] thành người [Dm] lạ
Đời là hư [Gm] ảo, chẳng [C] gì mãi [F] mãi
Bóng xế bên [Bb] đường, bước [A7] chân mỏi [Dm] mệt.
ĐOẠN CHUYỂN :
Giữa bóng đêm [Dm] dài, lối [Gm] về mịt [Dm] mờ
Người cười người [Bb] khóc, rồi [C] về cát [F] bụi [A7]
Trách đời bạc [Dm] bẽo, hay [Gm] trách lòng [F] người
Một mình ta [Bb] bước, đường [A7] dài đơn [Dm] côi...
ĐIỆP KHÚC :
Kiếp người vô [Bb] thường, hợp [C] rồi lại [F] tan [Dm]
Kiếp người vô [Gm] thường, mình [A7] ta vẫn [Dm] đi.
Đời là hư [Bb] ảo, chẳng [C] gì mãi [F] mãi [Dm]
Đời là hư [Gm] ảo... [A7] rồi cũng tan [Dm] thôi...