1. Vậy là thời [F] gian chẳng đợi để cho anh được [C] thêm lòng nhẫn lại
[Dm] Nên anh chọn cách buông tay và [Am] bỏ em ở lại
Bầu [Bb] trời trong em u [Bbm] tối lúc [Am] anh gọi mình nên [Dm] thôi
Em [Gm] quá ngây thơ nên [C] để vụt mất anh [F] rồi.
2. Ngày [Bb] mai, [C] không có anh bên [Am] cạnh
[Dm] Em mới hay là [Gm] do mình chẳng [C] chịu vội giữ [F] lấy
Tình [Bb] yêu, [Bbm] anh đắp xây bao [Am] ngày
[Dm] Rồi tình mình nhạt [Gm] phai em tự dằn vặt chẳng thể nguôi [C] ngoai.
ĐK:
Từng đêm suy nghĩ trong [F] đầu anh đang cầm tay ai sánh [C] đôi
Nước mắt em tuôn [Dm] rơi không anh làm sao em sống [Am] nổi
Lý trí đau là [Bb] một nhưng tim là [C] mười [Am] đành ôm bao nhớ [Dm] thương
Lòng em rối [Gm] như tơ vương xa anh rồi lại [C] thương.
Vì em đã quá mơ [F] mộng chẳng trân trọng mọi thứ anh [C] mong
Đánh mất đi hết hi [Dm] vọng đến khi không còn thì lại [Am] khóc
Trách móc em thật [Bb] tồi để [C] anh trao ai [Am] rồi những lời [Dm] yêu
Mà đáng [Gm] lý do đó phải dành cho riêng [C] em
Phải không [F] anh?
2. Ngày [Bb] mai, [C] không có anh bên [Am] cạnh
[Dm] Em mới hay là [Gm] do mình chẳng [C] chịu vội giữ [F] lấy
Tình [Bb] yêu, [Bbm] anh đắp xây bao [Am] ngày
[Dm] Rồi tình mình nhạt [Gm] phai em tự dằn vặt chẳng thể nguôi [C] ngoai.
ĐK:
Từng đêm suy nghĩ trong [F] đầu anh đang cầm tay ai sánh [C] đôi
Nước mắt em tuôn [Dm] rơi không anh làm sao em sống [Am] nổi
Lý trí đau là [Bb] một nhưng tim là [C] mười [Am] đành ôm bao nhớ [Dm] thương
Lòng em rối [Gm] như tơ vương xa anh rồi lại [C] thương.
Vì em đã quá mơ [F] mộng chẳng trân trọng mọi thứ anh [C] mong
Đánh mất đi hết hi [Dm] vọng đến khi không còn thì lại [Am] khóc
Trách móc em thật [Bb] tồi để [C] anh trao ai [Am] rồi những lời [Dm] yêu
Mà đáng [Gm] lý do đó phải dành cho riêng [C] em.
ĐK:
Từng đêm suy nghĩ trong [F] đầu anh đang cầm tay ai bước [C] đi
Nước mắt em tuôn [Dm] rơi không anh làm sao em sống [Am] nổi
Lý trí đau là [Bb] một nhưng tim là [C] mười [Am] đành ôm bao nhớ [Dm] thương
Lòng em rối [Gm] như tơ vương xa anh rồi lại [C] thương.
Vì em đã quá mơ [F] mộng chẳng trân trọng mọi thứ anh [C] mong
Đánh mất đi hết hi [Dm] vọng đến khi không còn thì lại [Am] khóc
Trách móc em thật [Bb] tồi để [C] anh trao ai [Am] rồi những lời [Dm] yêu
Mà đáng [Gm] lý do đó phải dành cho riêng [C] em
Phải không [F] anh?