Phiên bản: Lời Việt: Đặng Thanh Tuyền
Trình bày: Đặng Thanh Tuyền
1. [Am] Nhớ lúc ấy vội vàng ta [E] đã có rất nhiều lần chia [Am] tay nhau trong vấn vương vô [D] vàn
[F] Nhưng nhân gian chuyện tình yêu [G] ai không qua gian nan hợp [C] tan, ai không đớn đau thở [E] than
[Am] Lúc ấy quá vội vàng mộng [E] mơ ta đã hẹn thề yêu [Am] mãi đâu hay vỡ tan không [D] ngờ
[F] Ai sẽ bên [G] ai tiếp tục [Am] mơ?
T-ĐK1:
[G] Chớ trách những dấu yêu ngày [Dm] xưa vẫn chưa kịp [Am] trao
[G] Đôi khi yêu thương thật dài [Am] lâu nhưng không thể có được nhau
[G] Chớ trách những tháng năm ngày [Dm] xưa hai ta vẫn chưa đậm [Am] sâu
[Bb] Xa nhau đôi khi chính là [E] điều làm tình yêu vĩnh viễn.
ĐK:
Gặp lại [Am] nhau đôi mắt ấy có nhòe [G] cay? [F] Khuôn mặt có còn những nồng [C] say?
[Dm] Có còn nhớ bàn tay ôm [F] ấp bàn tay, mình hứa trọn [Bm] đời này mãi mãi chẳng đổi [E] thay
Tình nào [Am] cũng vương vấn khi vẫn dở [G] dang [F] tái hợp chi khi đã lỡ [C] làng?
[Dm] Tiếc nuối vấn [Am] vương cũng là [Bm] điều bình thường khi lỡ thương [E] rồi
[F] Duyên số cho [G] ta mang nợ [Am] nhau, [F] để tiếc để [G] thương để vương [Am] sầu
2. [Am] Thanh xuân ấy vội vàng ngây [E] thơ ta nghĩ cả đời này [Am] chỉ yêu thương thiết tha một [D] người
[F] Mang cho ta ngập tràn si [G] mê vô tư, mang theo giận [C] dỗi đôi khi trách nhau lầm [E] lỗi
[Am] Yêu thương ấy vội vàng ta [E] trao khi chưa hiểu rằng lời [Am] hứa mãi mãi mấy ai có [D] được
[F] Tan vỡ đến [G] sau bao mộng [Am] mơ.
T-ĐK2:
[G] Chớ trách gió rét kia làm [Dm] cho nước mắt thành [Am] băng
[G] Xuân sang mang theo làn hơi [Am] ấm yêu thương cũng đã dở dang
[G] Chớ trách giữa chúng ta chẳng [Dm] ai bao dung thứ tha vì [Am] nhau
[Bb] Xa nhau đôi khi chính là [E] điều làm tình yêu vĩnh viễn.
ĐK:
Gặp lại [Am] nhau đôi mắt ấy có nhòe [G] cay? [F] Khuôn mặt có còn những nồng [C] say?
[Dm] Có còn nhớ bàn tay ôm [F] ấp bàn tay, mình hứa trọn [Bm] đời này mãi mãi chẳng đổi [E] thay.
Tình nào [Am] cũng vương vấn khi vẫn dở [G] dang [F] tái hợp chi khi đã lỡ [C] làng?
[Dm] Tiếc nuối vấn [Am] vương cũng là [Bm] điều bình thường khi đã từng [E] thương.
ĐK:
Gặp lại [Am] nhau đôi mắt ấy có nhòe [G] cay? [F] Khuôn mặt có còn những nồng [C] say?
[Dm] Có còn nhớ bàn tay ôm [F] ấp bàn tay, mình hứa trọn [Bm] đời này mãi mãi chẳng đổi [E] thay.
Tình nào [Am] cũng vương vấn khi vẫn dở [G] dang [F] tái hợp chi khi đã lỡ [C] làng?
[Dm] Tiếc nuối vấn [Am] vương cũng là [Bm] điều bình thường khi lỡ thương [E] rồi
[F] Duyên số cho [G] ta mang nợ [Am] nhau [F] để tiếc để [G] thương để vương [Am] sầu.