1. Lành lạnh ngoài [Dm] hiên gió đông sang
Hàng cây nghiêng [F] bóng ôm thời [Bb] gian
Sương giăng mây [C] vờn tựa như [F] khói
Gió hắt hiu buồn [Am] mang
Mình [A] tôi với cây [A7] đàn
2. Dìu dặt lả lơi khúc du [Dm] dương
Đàn gieo thêm [Bb] nỗi nhớ sầu [Dm] vương
Bầy chim tung [F] cánh về viễn xứ
Cho [Am] tôi gửi chút tình [A] thương
Về nơi [A7] ấy… quê [Dm] hương.
Đk:
Đông đến bên [Bb] trời
Sương tuyết tơi [Dm] bời
Một [Am] mình tôi với đơn [F] côi
Lặng nhìn theo áng mây [Gm] trôi
Về phương ấy xa [A7] xôi…
Chợt [Dm] nhớ dáng mẹ liêu [C] xiêu
Và [Bb] nhớ những người thân [Dm] yêu
Giữa [D] xứ xa quạnh [Gm] hiu
Nhớ quê [A7] hương thật [Dm] nhiều!
3. Lạnh lùng trời đông gió hiu hiu
Tìm đâu ánh [F] mắt xưa người [Bb] yêu?
Thông reo trên [C] đồi vờn theo [F] gió
Suối hát câu tịch [Am] liêu
Mình [A] tôi với mây [A7] chiều
4. Mòn mỏi đời tôi giữa phong [Dm] sương
Đàn ngân theo [Bb] nỗi nhớ người [Dm] thương
Đường xa hun [F] hút sầu lữ thứ
Mong [Am] thôi hết những buồn [A] vương
Để vơi [A7] nhớ quê [Dm] hương.