Cơn gió [D] lạ, lướt ngang khung hình, thấy em [Em] cười… rất [A] tươi.
Tóc mây dài nghiêng xuống ôm [G] đàn,
gió không lời để [Em] hỏi, chỉ lặng [A7] nhìn… xa [A] xôi.
Cơn gió [D] lạ, quen em tự lúc [Bm] nào,
từ vài dòng rất [Em] khẽ, giữa đời còn xôn [A] xao.
Nét ngoan [D] hiền đọng lại trong mắt [G] buồn,
gió tin điều mình [Em] thấy, nên [A7] thương… mà không [D] hay.
Lời [D] xa gần nghe sao tha thiết, ngọt bùi kia làm gió dừng [G] chân,
Gió quen em qua vài khung [F#m] ảnh, nên lỡ tin [A] em… tóc [A7] dài
Đến khi em cười ngay trước [D] ngõ, tóc ngắn quyến rũ bờ vai [G] ngoan,
gió mới biết điều mình mong [A] ngóng, không phải tóc [A7] dài… mà là [D] em.
Tóc [D] ngắn, tóc [G] ngắn, tóc [Em] ngắn, tóc [A] ngắn…
Rằng… từ em yêu tóc [D] ngắn, gió gửi vào mây tóc [Bm] thề,
trời đông [F#m] sang, gió cũng [Em] lặng, chiều cũng [A7] thôi bộn [D] bề…