1. Tháng [C] năm vô tâm lăn trên nếp [G] nhăn song thân
Ta ngoảnh [Am] sang đã hai mấy, ôi thời [Em] gian trôi quá nhanh
[F] Dừng chút [G] thôi, mỏi [Em] mệt quá [Am] rồi
Tự ta [Dm7] nói “Truyện cổ tích [G] có hay chăng”
Trái tim [C] ta mong manh, luôn chất chứa [G] bao cô đơn
Mong được [Am] ai chạm tay tới, cho lòng [Em] ta thêm ấm hơn
Còn [F] ai nhớ [G] chăng ngày hôm [Em] ấy ta sinh [Am] nhật
Quà không [Dm7] có, không lời thăm [G] hỏi.
ĐK:
Trưởng thành lớn [C] lên bao nhiêu, cô đơn bất [G] an bao nhiêu
Nhiều khi mà [Am] ta thèm giây phút ngây thơ khi [Em] xưa vọng về
Lại đông rồi [F] xuân làm ta [G] muốn thét to khóc [Em] như vỡ [Am] òa
Cứ lặng [Dm7] im giả vờ bước [G] tiếp hiên ngang.
Trưởng thành lớn [C] lên bao nhiêu, cô đơn bất [G] an bao nhiêu
Rằng con đường [Am] kia thật không dễ đi đâu ai [Em] sơn màu hồng
Làm sao mà [F] ta còn đây [G] ánh mắt vô tư [Em] như thuở [Am] nào
Mới nhìn [Dm7] ra đường [G]phía trước không bình [C] lặng
2. Trái tim [C] tôi đau kỷ niệm hôm [G] qua nay đâu
Sao để [Am] lại một nỗi nhớ để giờ [Em] đây tôi phải quên
[F]Càng lớn [G] lên thì [Em] càng thấy [Am] đau
Càng trưởng thành [Dm7] hơn thì càng thấy [G] nỗi cô đơn.
Nước mắt [C] rơi theo mưa nỗi buồn chôn [G] dấu trong tim
Phải làm [Am] sao để tôi thấy ánh cầu [Em] vồng bay trước mưa
Dù [F] rằng trái [G] tim không thể [Em] cất giấu được ánh [Am] sao trời
Phải làm [Dm7] sao để mình không [G] lớn.
ĐK:
Trưởng thành lớn [C] lên bao nhiêu, cô đơn bất [G] an bao nhiêu
Nhiều khi mà [Am] ta thèm giây phút ngây thơ khi [Em] xưa vọng về
Lại đông rồi [F] xuân làm ta [G] muốn thét to khóc [Em] như vỡ [Am] òa
Cứ lặng [Dm7] im giả vờ bước [G] tiếp hiên ngang.
Trưởng thành lớn [C] lên bao nhiêu, cô đơn bất [G] an bao nhiêu
Rằng con đường [Am] kia thật không dễ đi đâu ai [Em] sơn màu hồng
Làm sao mà [F] ta còn đây [G] ánh mắt vô tư [Em] không lo [Am] nghĩ
Mới hiểu [Dm7] ra đường đời phía [G] trước gian nan.
Tháng [C] năm vô tâm, lăn trên nếp [G] nhăn song thân
Ta ngoảnh [Am] sang đã hai mấy, ôi thời [Em] gian trôi quá nhanh
[F] Dừng chút [G] thôi, mỏi [Em] mệt quá [Am] rồi
Biết ngày [Dm7] nao đôi tay làm [G] nên ước [C] mơ.