1. [Dm] Muôn hoa trôi vào đêm
Giọt sương rơi trên mặt đất
Ngỡ [Am] như đáy mắt vương vấn
Người nơi phương xa như vẫn chưa thể [Gm] quên
Hay chính ta chẳng [F] thể quên. [Am]
2. [Dm] Đôi tay buông lạnh lẽo
Duyên kiếp cứ thế khô héo
Trái [Am] tim gieo bao lầm thương
Mà cứ vờ không còn thương
Chẳng thể [Gm] quên
Đừng lừa dối nhau [A7] nữa.
ĐK:
[Dm] Tình yêu tan thành mây trói ta vào [Bb] nỗi buồn
[C] Kéo nỗi nhớ xoay ta về nơi [F] có nhau
[Dm] Mộng mơ kia tàn phai cùng năm tháng [Bb] trôi
Ngọt ngào đến [Gm] mấy [Am] cũng vậy [Dm] thôi.
[Dm] Phận duyên do trời hay chúng ta chẳng [Bb] thể nào
[C] Mấy ai đã biết yêu mà không [F] biết đau
[Dm] Lạc nhau nơi dừng chân để cho tâm [Bb] trí ta thêm hao gầy thôi
[Gm] Thế thì [Am] thôi đành buông [Dm] tay.
[Bb] Trái tim tổn [Am] thương biết đến khi nào [Dm] nguôi.