1. [Em] Nhân duyên đôi ta vô tình đến [Bm] trong dòng người
Làm bừng [C] lên con tim giá [D] băng từng ngủ [G] vùi
[Em] Ta không say mê, không thể ước [Bm] mơ mộng
Vì tình [C] yêu ta trên thinh không chẳng hề viễn [B7] vông.
2. [Em] Thanh xuân đôi ta chỉ là cái [Bm] ôm thật chặt
Từng đêm [C] đông trôi qua có [D] nhau chẳng giá [G] lạnh
[Em] Mai sau khi đôi duyên tình có [Bm] chia cách
Bước thật [C] nhanh quay đi sẽ [D] không khi nào gặp [Em] lại.
ĐK:
Đường dài anh [C] bước tôi chỉ vay một [D] đoạn
Rồi khi lạc [Bm] hướng bóng dáng ấy chẳng còn thân [Em] quen
Ký ức anh sẽ dần [C] quen dẫu với em là vĩnh [Bm] hằng
Ta lướt qua vội mà [Am] cứ vấn vương mãi về [B7] sau.
Đường dài anh [C] bước tôi chỉ vay một [D] đoạn
Rồi khi lạc [Bm] hướng bóng dáng ấy chẳng còn thân [Em] quen
Cứ bước đi không đợi [C] chờ vốn chẵng cho nhau ước [Bm] hẹn
Ta sẽ xa lạ hờ [Am] hững ta ôm gương [B7] soi lấy kỷ [Em] niệm.