1. Một đêm [A] trăng soi đưa tôi [F#m] vào đời
Mẹ cha cho [Bm] tôi, cho tôi hình [D]
hài, cho tôi làm [E] người trần [Bm] thế vui [G]
[E] Người đã cưu [Bm] mang nhọc
nhằn mưa [D] nắng, tôi lớn khôn [E] trong vòng tay biển [A] trời
Tôi ước mơ [Bm] xa làm mây bốn [G] phương trôi lang [D] thang
Đem yêu [E] thương xuống đời ngát hương,
chút tình sắt [A] son [E] giữa lòng [A] nấu nung
2. Rồi tôi ra [A] đi, tôi đi vào [F#m] đời
Ngoài kia mưa [Bm] rơi, mưa giăng đầy [D]
trời tôi đi miệt [E] mài màu [Bm] áo phai [G]
[E] Chỉ thấy quanh [Bm] đây loài người
toan [D] tính, trên những đôi [E] môi lời gian dối [A] nằm
Đem máu anh [Bm] em làm nên tiếng [G] tăm, mua vinh [D] quang,
xây kiêu [E] sang chẳng hoài xót thương
những giọt máu [A] oan [E] thắm lòng [A] đất hoang.
[A][F#m][Bm][E]-[A][F#m][Bm][E]
[A][F#m][D][E]-[Am][F#m][D][E]-[A][E]
3. Người không kêu [A] than đau cho phận [F#m] mình
Vì nơi mong [Bm] manh trong tim người [D] còn
tin yêu ngập [E] tràn dòng [Bm] máu thơm [G]
[E] Người có hay [Bm] đâu tình đời đen [D] trắng,
đem những ngây [E] ngô làm thân lót [A] đường
Đem những mưu [Bm] mô làm nên áo [G] cơm trong hư [D] không,
anh nghe [E] chăng tiếng cười ngửa nghiêng
của loài thú [A] hoang [E] giữa đời [A] đảo điên.
4. Dặn nhau quên [A] đi cho yên muộn [F#m] phiền
Mà làm sao tôi [Bm] quên khi trong hồn [D] mình
lao xao lời [E] nguyền còn [Bm] nhắc tên [G]
[E] Vì thế tôi [Bm] xin một lần lên [D] tiếng
cho những linh [E] thiêng vực nhau đứng [A] dậy
Cho những oan [Bm] khiên từ đây hóa [G] thân, đêm âm [D] vang,
đêm tan [E] hoang, bóng người máu tuôn
khóc cười dưới [A] trăng [E] nhớ lời [A] trối trăn.
Kết: Xuống đời ngát [E] hương chút tình sắt [A] son [E] giữa lòng [A] nấu nung
Chẳng hoài xót [E] thương những giọt máu [A] oan [E] thấm lòng [A] đất hoang.
Tiếng cười ngửa [E] nghiêng của loài thú [A] hoang [E] giữa đời [A] đảo điên
Bóng người máu [E] tuôn khóc cười dưới [A] trăng [E] nhớ lời [A] trối trăn.