Trong cuộc [Dm] đời khoảnh khắc [Gm] nao
là tan vỡ [Dm] nhất [D7]
Vết thương [Gm] nào là khốn cùng [A7] nhất
Sự chia [Am7] li, phản [Gm]bội, sự mất [Bb] mát
Hay chỉ [A7] là mình bỏ lỡ [F] nhau
Để mãi [Gm] mang một niềm [A7] đau đến tận [Dm] cùng
Ai lớn [Dm] lên mà [D7] không đôi ba
lần [Gm] yêu rồi chia [Dm] ly [D7]
Đánh mất [Gm] nhau để trái [F] tim
chằng chịt những vết [A7] thương...Lòng [Gm] buồn
Buông tay [A7] người mình yêu thương [F] nhất
Khó biết [Gm] bao.... nhưng đành [A7] buông
Thế gian [A7] rộng biển người mênh [F] mông.
Chẳng ai nhớ [Gm] mãi một câu chuyện [Dm] buồn
Trong cuộc [Dm] đời còn biết [Gm] bao
điều ta trân [Dm] quý [D7]
Biết bao [Gm] tình yêu đang chờ [A7] đón
Đừng tự [Am7] ti, do [Gm] dự, đừng sợ [Bb] hãi
Đừng bao [A7] giờ đánh mất niềm [F] tin
Để rồi vuột mất [Gm] nhau chỉ [A7] vì
một vết thương [Dm] lòng
Hãy [Gm] tin ,Phía sau tan [A] vỡ
Là con [A7] đường đến với bình [Dm] yên.